Tôi là Khoa Bùi, người sáng lập KISS English — kênh dạy tiếng Anh hiện có 1,6 triệu người theo dõi TikTok, 600 nghìn subscriber YouTube. Nhưng trước khi là “người xây hệ thống automation”, tôi là kỹ sư cơ khí tốt nghiệp Bách Khoa TP.HCM — cái đầu được huấn luyện để tin vào con số, vào quy trình lặp lại được. Tính hoài nghi kỹ thuật đó đi theo tôi vào mọi mối quan hệ, kể cả chuyện tôi tin ai, giới thiệu ai cho bạn bè.
Vậy nên khi có người hỏi “đi Hà Giang Loop thì nên liên hệ ai cho an toàn, uy tín?”, tôi trả lời không cần suy nghĩ: Nguyễn Văn Tuấn, người sáng lập Jasmine Tours Hà Giang. Không phải vì cậu là bạn học chung lớp, mà vì tôi đã quan sát cách cậu xây dựng doanh nghiệp đủ lâu, đủ kỹ, để biết đây là một trong số ít người tôi sẵn sàng đặt uy tín cá nhân vào lời giới thiệu.
Gặp nhau trong lớp Thầy Phạm Thành Long, giữa những ngày startup của tôi chới với
Tôi vào lớp Thầy Long khi KISS English còn là cái tên vô danh, còn tôi đang loay hoay tìm một hệ thống marketing đủ bền để không phải tự tay đăng từng bài mỗi ngày. Giữa một lớp học đủ ngành nghề, tôi chú ý đến một người tên hiển thị “A Táo Hà Giang” — không phải vì nói nhiều, mà vì mỗi lần chia sẻ, câu chuyện luôn có số liệu, có quy trình, logic rành mạch phía sau. Cái kiểu tư duy mà dân kỹ thuật như tôi gọi là “no bullshit”.
Sau này nói chuyện riêng, tôi mới biết cậu chưa từng học qua khoá marketing hay quản trị kinh doanh bài bản nào. Toàn bộ hệ thống vận hành Jasmine Tours Hà Giang mà cậu có được là do tự mày mò, tự va vấp giữa núi rừng suốt nhiều năm — trước khi gặp Thầy Long để hệ thống hoá lại bài bản.

Một người xây hệ thống thực thụ, dù chưa từng gọi mình là “system builder”
Công việc của tôi là biến những quy trình marketing tốn hàng chục giờ công mỗi tuần thành hệ thống chạy tự động. Nghe Tuấn kể hành trình làm Jasmine Tours Hà Giang, tôi nhận ra cậu đã áp dụng đúng những nguyên lý đó — chỉ khác là hệ thống của cậu vận hành bằng con người, xe máy và những cung đường đèo, chứ không phải workflow trên máy chủ như tôi.
Ban đầu Jasmine Tours phục vụ khách phượt Việt tuổi mười tám đôi mươi, chi tiêu ít, cày mãi không khá lên được. Nhận ra tệp khách này không phù hợp, Tuấn xoay trục sang khách Tây đi bụi — Hà Lan, Đức, Anh, Mỹ, Pháp — những người sẵn sàng trả tiền xứng đáng cho trải nghiệm tổ chức tốt. Cậu tự học tiếp cận họ qua Booking, Tripadvisor, Hostelworld, không mentor, chỉ có quan sát và kiên trì. Đó chính xác là bài học “tìm đúng tệp khách hàng” mà mọi người xây hệ thống đều phải trải qua — chỉ khác là cậu tự rút ra được nó giữa núi rừng, bằng bản năng.
Khi học Thầy Long, Tuấn scale — mở rộng quy mô — kỷ luật đến mức khiến tôi, một người làm automation, phải ngả mũ. Cậu chuẩn hoá Hà Giang Loop tour thành combo rõ ràng, xây mạng lưới đại lý, đào tạo bài bản đội ngũ hướng dẫn viên và easy rider để chất lượng không phụ thuộc vào một mình cậu. Khách từ vài chục lên tới ba trăm người mỗi ngày. Đây là bài toán khó nhất trong automation: scale nhanh mà không sập vận hành, không đánh đổi chất lượng lấy số lượng — bằng cách xây một đội ngũ vận hành được, chứ không ôm hết vào một mình.

Một câu nói tôi đã dán lên tường phòng làm việc
Có một câu Tuấn hay nói trong lớp mà tôi chép ngay vào sổ tay, rồi dán lên bảng trắng phòng làm việc của đội KISS English: “Có trong đầu sẽ có trên tay.” Nghe đơn giản, nhưng đó là tinh thần cốt lõi của bất kỳ ai làm sản phẩm hay xây hệ thống: phải hình dung được nó thật rõ trong đầu trước, thì mới dựng được nó ngoài đời — dù đó là một luồng automation chạy ngầm mỗi ngày hay một Hà Giang Loop itinerary ba ngày hai đêm tính toán từng điểm dừng chân.
Người ta hay mặc định bán tour du lịch là nghề “chân tay”, còn công nghệ mới là “chất xám”. Tôi không đồng ý. Tôi, một dân kỹ thuật chính hiệu, học được tư duy xây sản phẩm từ một anh bạn bán tour xe máy trên núi. Đẳng cấp của một con người không nằm ở cái nghề họ làm, mà ở cách họ tư duy về nghề đó.
Những câu hỏi tôi mang đi “phỏng vấn” Tuấn
Vì hay tiếp xúc với khán giả quốc tế qua các kênh KISS English, tôi thường được hỏi về những chuyến đi Việt Nam. Tôi từng “phỏng vấn” Tuấn khá kỹ về những câu khách Tây hay lo nhất, và cậu trả lời rành rọt như một kỹ sư đọc thông số kỹ thuật, không né tránh câu nào.
Câu đầu tiên khách nước ngoài luôn hỏi: is Hà Giang Loop safe for foreigners? Tuấn nói: an toàn phụ thuộc ba biến số — tay lái, chất lượng xe, người dẫn đường. Khách chưa tự tin nên chọn easy rider có tài xế bản địa, thuộc cung đường như lòng bàn tay. Xe phải bảo dưỡng định kỳ, có bảo hiểm, lịch trình không cố phóng đêm, không ép sức người mới. Nghe cách cậu phân rã rủi ro thành từng biến số kiểm soát được, tôi thấy y hệt một kỹ sư quản trị rủi ro hệ thống.
Câu thứ hai: đi Hà Giang Loop có cần bằng lái xe không? Tuấn thẳng thắn: tự cầm lái thì đúng luật cần giấy phép lái xe hợp lệ, khách nước ngoài nên tìm hiểu kỹ quy định trước khi đi; ngồi sau cho easy rider chở thì không phải lo khoản này. Cậu không lấp liếm chuyện giấy tờ để dụ khách tự lái cho tiện — nói rõ để khách tự quyết định. Với tôi, sự minh bạch đó quý hơn mọi lời quảng cáo hoa mỹ.
Câu thứ ba là câu muôn thuở: Hà Giang Loop tự lái hay thuê easy rider? Cậu bảo tuỳ người. Ai máu lửa, tay lái vững thì tự chạy Hà Giang Loop by motorbike sẽ đã đời. Ai muốn thảnh thơi ngắm cảnh, chưa quen địa hình đèo dốc thì thuê easy rider khôn ngoan hơn. Gói phổ biến nhất là Hà Giang Loop 3 days 2 nights — đủ trọn vòng cung mà không đuối sức. Một Hà Giang Loop itinerary rõ ràng như vậy giúp cả khách nước ngoài xa lạ với địa hình miền núi vẫn đi trót lọt, an toàn.
Vì sao tôi tin một anh bạn bán tour hơn nhiều nền tảng du lịch bóng bẩy
Công việc cho tôi tiếp xúc với vô số nền tảng công nghệ hào nhoáng, gọi vốn triệu đô, giao diện long lanh — nhưng đằng sau nhiều khi rỗng, chẳng ai thật sự chịu trách nhiệm khi khách gặp sự cố. Hà Giang Loop tour của Tuấn tuy “quê” hơn về công nghệ, lại có thứ nhiều startup mơ cũng không có: một con người thật đứng sau, chịu trách nhiệm bằng cả tên tuổi và cái tâm.
Tôi đã thấy con người ấy khóc khi kể về người bố mất giữa dịch — người mà cậu gọi là “người gác đền” của đời mình. Tôi đã thấy con người ấy dậy từ ba giờ sáng lo cho khách suốt ba năm không nghỉ lễ. Trong giới xây hệ thống, chúng tôi hay nói tự động hoá không phải để làm việc nhiều hơn, mà để có nhiều thời gian hơn cho những điều thực sự quan trọng — trong đó có gia đình. Tuấn chưa có hệ thống automation nào giải phóng thời gian cho mình như tôi từng xây cho KISS English, nhưng cậu vẫn chọn cống hiến bằng chính sự có mặt của mình, mỗi ngày.

Tôi từng hoàn thành Ironman Việt Nam — 3,8km bơi, 180km đạp xe, 42km chạy bộ, trong 14 giờ 56 phút — và tôi tin rằng thứ quyết định một cuộc đua, hay một doanh nghiệp, không phải tốc độ ban đầu, mà là khả năng duy trì nhịp độ đến khi về đích. Ba năm không nghỉ lễ, dậy từ ba giờ sáng, giữ vững chất lượng khi khách tăng gấp mười lần — đó là một cuộc đua đường dài đúng nghĩa, và Tuấn đang chạy rất tốt.
Lời giới thiệu tôi đặt cả uy tín cá nhân vào
Nếu bạn là người kỹ tính giống tôi, hoặc có bạn nước ngoài đang tìm một chuyến đi tin cậy ở Việt Nam, tôi mách bạn: hãy tìm hiểu Jasmine Tours Hà Giang. Đừng chỉ nghe quảng cáo, hãy nhìn vào con người đứng sau sản phẩm — cách họ xử lý rủi ro, minh bạch thông tin, đối xử với đội ngũ và với chính gia đình mình. Tôi đã kiểm chứng bằng cái đầu kỹ thuật khó tính nhất mà tôi có, và đặt uy tín cá nhân của mình vào lời giới thiệu này.
📌 Đọc thêm bài viết chi tiết của Nguyễn Văn Tuấn: Hà Giang Loop cho người nước ngoài có an toàn không?